XUÂN ĐỒNG KÍNH CHÀO QUÝ KHÁCH. CẢM ƠN QUÝ KHÁCH ĐÃ GHÉ THĂM

LIÊN KẾT WEB

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Xuân Đồng)
  • (Nguyễn Xuân Đồng)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    Uoc_mo_cua_Rachel_PhotographersMicrosoft_2009.jpg Di_tichlsuthanhhoa1.flv SantaClaus.swf Flash_s.swf Flash_b.swf Luyen_chu_dep_anh_duong.swf Earth_hour_is_not_turn_off_lights_and_burn_candles.jpg Chucmungnammoi2013_ngayxuanlongphuongxumvay.swf CHUC_MUNG_NAM_MOI1.swf Bannertet2013.swf Trian1.swf Sntrungkien.swf Giatrimotchut.jpg Tan_co_loi_thu_xua.swf NGUYEN_KHOA_DIEM.jpg Trang_3E.jpg QUE_HUONG1.swf

    ĐIỂM TIN

    I LOVE YOU

    Free counters!
    </!doctype>

    ONLINE


    free counters

    Hôm nay:
    Blog:
    I LOVE YOU
    CHÀO MỪNG NĂM HỌC MỚI!

    © I Love You 2009-2019

    Tìm kiếm hiển thị ngay trên Blog

    I LOVE YOU

    Chào mừng quý vị đến với I LOVE YOU - Website của Nguyễn Xuân Đồng.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > THƯỞNG THỨC ÂM NHẠC >

    Vọng cổ buồn

     cam-ly
    Sáng tác: Minh Vy
    Trình bày: Cẩm Ly


    Đêm dài nghe tiếng vọng cổ buồn,
    Nức nở vầng trăng khuya cung đàn buông tiếng khóc
    Tiếng gõ nhịp song lang ai oán khúc tơ lòng
    Như tiếng lòng chim quyên đang đón gió thu về
    Anh giờ xa xứ bỏ quê nhà
    Bỏ lại tình em bên chiếc cầu tre cuối xóm
    Bỏ lại dòng sông xưa hai đứa vẫn hẹn hò
    Bỏ lại vầng trăng non em thức đón anh về

    Hò ơi... chín nhánh sông phù sa, mù u con bướm đặng quay về. Về đâu con nước lớn nước ròng, đìu hiu như khúc hát tình em
    Hò ơi... cống cống xê xàng xê, mình ên em đứng đợi anh về. Còn thương còn nhớ bóng con đò, về nghe câu hát lý chờ mong

    Ai đã cùng em thề câu hẹn ước, trầu cau mâm quả đưa sang đàn trai đón dâu về. Chim quyên có bạn có bầy, nỡ sao anh để lẻ bầy lòng em. Có thương có nhớ quê nhà, về mà nghe vọng cổ nhớ hoài tình em

    VỌNG CỔ BUỒN

    Tôi sinh ra và lớn lên trong tiếng hò ru của mẹ, trong tiếng nhạc ấm lòng của những vở cải lương… Mẹ kể, ngày mang thai tôi gần sinh, ba còn dắt mẹ đi xem Ngao sò ốc hến… Lớn lên chút, tôi kể lại vanh vách, nào Tô Kim Hồng, nào Thanh Điền, Thanh Kim Huệ, nào Bảo Quốc… mẹ hết hồn ngạc nhiên bảo “nhóc tì này bị cải lương ăn sâu vào máu rồi”!

    Tôi lớn lên với một nửa Sài Gòn, một nửa ở Kiên Giang… nơi quanh năm lơ lửng câu hò trên những chuyến đò độc mộc. Thời đó nhờ nội khó mà mẹ cứ liên tục bế tôi về ngoại hoài, tôi thì càng khoái. Cái cảm giác được hoà mình với khung cảnh miệt quê, được trèo cây, tắm sống, hay phụ ngoại chăm sóc vườn nhãn, câu cá… thiệt mới sướng sao ấy. Chạy nhảy cả buổi trời rồi mới đến… trưa, ăn tí cơm rồi lại nằm gọn trong lòng ngoại trên chiếc võng dù đong đưa, nghe văng vẳng tiếng radio, phát ra những bài vọng cổ… ngọt lịm.

    Rồi cuộc sống thành thị cuốn hút, lẽ đương nhiên khi tôi bắt đầu bước vào những khoảng thời gian học tập, chơi đùa cùng bè bạn ở cái đất Sài Thành này. Loáng thoáng nghe ai đó bảo rằng… “Cải lương hết thời, giờ đứa nào nghe là… shến”… tôi không dám buồn ra mặt. Cái thói tự ái trẻ con bảo tôi là “phải hiện đại, phải thiệt mốt, mà mấy người hiện đại… thời buổi này ai còn nghe cải lương”… thế là tôi quay ngoắt với những gì mình đã từng yêu thích, ít nhất là ở những lúc đối diện với… tụi bạn. Tôi bắt đầu tập nghe nhạc ngoại, hát tiếng Anh, tiếng Hoa… giật gân tí thì chơi luôn tiếng Hàn dù chả hiểu mô tê gì… Nhạc Việt Nam lắm lúc tôi còn chê “dở”… thì nói chi tới dân ca, ca cổ, cải lương. Ấy vậy thôi chứ trong bụng thì tôi vẫn “shến” lắm, vẫn lén lút coi ké cải lương với mẹ, vẫn chờ đợi mỗi năm đến chương trình trao giải Triển vọng Trần Hữu Trang để ở nhà coi say mê. Ở nhà, tôi có hẵn một hộc tủ để “tàng trữ” vài chục cuộc băng cassette với những tuồng cải lương nổi tiếng. Nghe khoái lắm, có tuồng còn thuộc lòng.

    Tôi lớn dần, nhận thức bắt đầu khá hơn và dần hiểu hơn giá trị thực của những tác phẩm dân tộc. Tôi cảm thấy vui khi nhận ra sân khấu cải lương bắt đầu sáng đèn lại, không khí ngày càng khởi sắc với những giọng ca mới, tài năng mới. Nhà nước mình đã có chính sách khuyến khích, tôn tạo lại nền nghệ thuật đậm chất Nam Bộ, và riêng bản thân tôi cũng cảm giác như tình yêu ca cổ, cải lương trong mình như được dịp sống dậy, mãnh mẽ trước ánh sáng mặt trời.

    Rõ ràng là những gì của qui luật sẽ luôn được trả về với qui luật, những tinh hoa dân tộc Việt bao đời rồi cũng dần được đón nhận trở lại sau một giai đoạn hoà tan lệch lạc với văn hoá nước ngoài. Cải lương, dân ca nói chung và kể cả những tác phẩm mang âm hưởng dân ca nói riêng cũng bắt đầu “lên tiếng”, chiếm lại một phần lớn sự yêu thích của người yêu nhạc trẻ cả nước… và trong số những người tiên phong nhằm đưa những ca khúc mang âm hưởng dân ca đến với công chúng Việt chắc chắn không thể không kể đến nữ ca sĩ Cẩm Ly. Xuất thân từ một ca sĩ hát nhạc trẻ, trữ tình, Cẩm Ly nhanh chóng tìm được con đường riêng bởi các ca khúc thể nghiệm mang âm hưởng dân ca như Chồng xa, Hoài công, Chim trắng mồ côi… và gần đây nhất là một ca khúc mà bản thân tôi cực kỳ tâm đắc, có cái tên gợi nhớ đến cả một khoảng trời tuổi thơ mà tôi gắng bó… mang tên Vọng cổ buồn.

    “Hò ơi... chín nhánh sông phù sa, mù u con bướm đặng quay về,
    Về đâu con nước lớn nước ròng, đìu hiu như khúc hát tình em
    Hò ơi... cống cống xê xàng xê, mình ên em đứng đợi anh về
    Còn thương còn nhớ bóng con đò, về nghe câu hát lý chờ mong”

    Tôi thật sự bất ngờ khi nghe ca khúc này… với ca từ đẹp, đậm chất Nam Bộ, giọng ca Cẩm Ly tha thiết như xoáy sâu vào tiềm thức. Những kỉ niệm trong tôi, những điều tôi như đã bỏ quên đâu đó trong cuộc sống quá nhiều toan tính của vật chất… bỗng quay về. Hình ảnh một cô gái miệt sông nước, đứng chờ người yêu trên bến sông vắng lặng… mà người yêu lại không về… Bỏ lại chốn quê nghèo lời hẹn thề sâu đậm… Làm tôi liên tưởng đến tình yêu vọng cổ của mình… đã có lần tôi ra đi và nay tôi về lại, vọng cổ thì vẫn vậy, ngọt ngào với những điệu xàng xê, chân chất như lời ru hời của mẹ ngày trước… Chỉ có tôi, chỉ có những con người đã bỏ quên vọng cổ ngày nào… bây giờ, sao mà khác quá…

    “Chim quyên có bạn có bầy, nỡ sao anh để lẻ bầy lòng em
    Có thương có nhớ quê nhà, về mà nghe vọng cổ nhớ hoài tình em”

    Tôi đã về đây, về với những cảm xúc rất thật từ sâu trong tâm khảm, về với những làn điệu cải lương, những bản đờn ca tài tử… Mà tôi tin là không chỉ tôi, cả bạn, cả bất cứ ai nếu còn chứa đựng trong tim mình hình ảnh một miền quê Nam bộ Việt Nam dễ gần, người Nam bộ đôn hậu… thì chắc chắn sẽ không thể nào quên được.

    Tôi xin cảm ơn nhạc sĩ Minh Vy, ca sĩ Cẩm Ly, những người đã giúp tôi sống lại thêm một lần nữa với những cảm xúc khó tả. Xin cảm ơn vọng cổ buồn… Có lẽ đúng như lời một người bạn của tôi từng nói “nghe vọng cổ buồn mà sao lòng tôi lại vui đằm thắm!”

    Minh Anh


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Xuân Đồng @ 16:35 24/11/2010
    Số lượt xem: 611
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    THỬ HIỂN THỊ CODE


    I LOVE YOU

    Thư viện Java

    Dịch vụ thiêt kế web miễn phí

    Thiết kế
    Chủ đề web
    Email của bạn
    *Nội dung*
    Đường dẫn Tựa đề
    Thêm vào



    Đây là đoạn mã nguồn trang web của bạn. Hãy tìm một Domain+Host để đưa nó lên mạng



    BẠN CHỈ CẦN COPPY MỘT ĐOẠN CODE DÁN VÀO VÀ ẤN VÀO LÀM XONG VÀ ẤN VÀO XEM THỬ LÀ CÓ KẾT QUẢ NGAY

    I LOVE YOU